Giáo dục

Top 12 Bài văn phân tích bài thơ “Mây và sóng” của Ta-go hay nhất

Ta-go là thi sĩ lớn của Ấn độ. Năm 1913, ông trở thành người châu Á trước hết nhận giải thưởng Nobel văn học với tập “Thơ dâng”. Tác phẩm “Mây và sóng” được viết bằng tiếng Be-gan, in trong tập thơ Si-su (trẻ thơ) xuất bản năm 1909 và được dịch ra tiếng Anh, in trong tập “Trăng non” xuất bản năm 1915. Thông qua cuộc trò chuyện của em nhỏ với mẹ, bài thơ “Mây và sóng” đã ca tụng tình mẫu tử thiêng liêng thâm thúy đồng thời trình bày triết lý giản dị nhưng đúng mực về hạnh phúc của cuộc đời: hạnh phúc tới từ những điều giản dị gần ngay bên chúng ta. Mời các độc giả tham khảo một số bài văn phân tích tác phẩm nhưng mà THPT Đào Duy Anh đã tổng hợp trong bài viết dưới đây để thấy rõ hơn điều đó.

Bài văn phân tích bài thơ “Mây và sóng” của Ta-go số 1

Trong kho tàng văn học của nhân loại đã có biết bao tác phẩm viết về tình cảm gia đình. Ta đã biết những tác phẩm như Bếp lửa, Khúc hát ru những em nhỏ lớn trên lưng mẹ, Con cò… Kế bên những tác phẩm rất thân thuộc đó còn có bài thơ Mây và sóng của Ta-go – một tác phẩm thơ nói lên tình mẫu tử rộng lớn, rộng lớn của một đại thi hào Ấn Độ. Trò chơi của những người sống trên mây và sóng thật thú vị, ko gì tả nổi, thu hút tới lạ kì:

“Bọn tớ chơi từ lúc thức dậy cho tới lúc chiều tà.

Bọn tớ chơi với rạng đông vàng, bọn tớ chơi với vầng trăng bạc”

“Bọn tớ ca hát từ sáng sớm tới hoàng hôn. Bọn tớ ngao du nơi này nơi nọ nhưng mà ko biết từng tới nơi nao”.

Thiên nhiên rộng lớn, rộng lớn đang mở ra trước mắt em nhỏ. Được chơi với mây, với vầng trăng bạc, ngao du nơi này nơi nọ đối với em nhỏ là cả một thú vui thích, rồi được chơi từ lúc thức dậy cho tới lúc chiều tà. Hẳn rằng em nhỏ sẽ ko bỏ qua thời cơ đó qua đi, em đã hỏi:

Con hỏi: “Nhưng làm thế nào mình lên đó được?”.

Con hỏi: “Nhưng làm thế nào mình ra ngoài đó được?”.

Đó là một điều thật dễ hiểu, dù sao em nhỏ vẫn chỉ là một em nhỏ nhưng mà thôi. Nhưng đúng lúc này hình ảnh người mẹ lại hiện lên trong tâm trí em:

“Mẹ mình đang đợi ở nhà” – con bảo

– “Làm sao có thể rời mẹ nhưng mà tới được?”

Con bảo: “Buổi chiều mẹ luôn muốn mình ở nhà, làm sao có thể rời mẹ nhưng mà đi được?”. Em đúng là một đứa nhỏ ngoan, lời từ chối của em thật thơ ngây, trong sáng tới mức làm cho họ phải mỉm cười, nhảy múa rồi lướt qua. Chính mẹ em nhỏ, tình mến thương của mẹ dành cho em đã trở thành sợi dây vô hình buộc chặt em nhỏ ở lại, buộc chặt tâm trí em với lòng mẹ.

Cũng chính vì điều đó nhưng mà những trò chơi thông minh của em nhỏ thú vị chẳng kém trò chơi của những người sống trên mây và sóng:

Con là mây và mẹ sẽ là trăng.

Hai bàn tay con ôm lấy mẹ, và mái nhà ta sẽ là bầu trời xanh thẳm.

Con là sóng và mẹ sẽ là bờ bến kì lạ,

Con lăn, lăn, lăn mãi rồi sẽ cười vang vỡ tan vào lòng mẹ.

Mây, trăng, sóng, bờ biển đều đã trình bày lên trò chơi của em nhưng trong đó lại có cả mẹ. Ở đây, tự nhiên rộng lớn, kì ảo, thơ mộng vẫn hiện lên. Nó còn hiện lên đậm nét hơn nữa qua tình cảm của em nhỏ với mẹ. Em sẽ lấy đôi tay choàng lên người mẹ. Rồi sẽ lăn, lăn, lăn mãi cùng tiếng cười vỡ tan vào lòng mẹ. Tình cảm đấy thật sâu đậm, thật thiết tha. Và kiên cố rằng nó sẽ kéo dài từ rạng đông tới tối.

Nổi trội hẳn lên trong phần hai cũng như là một điểm nhấn cho toàn thể tác phẩm chính là câu thơ và ko người nào trên thế gian này biết mẹ con ta ở chốn nào. Vì sao em nhỏ lại nói tương tự, đó là bởi em tin chắc rằng tình khúc̉m giữa em và người mẹ sẽ ở khắp mọi nơi, mọi chốn. Tình cảm đấy sâu sắc tới mức ko người nào có thể hiểu hết được. Tình mẫu tử là thiêng liêng, bất tử, hòa cả vào trong tự nhiên rộng lớn, thơ mộng.

Với kết cấu lặp lại giữa hai phần nhưng tác phẩm ko vì thế nhưng mà trở thành nhàm chán. Ngược lại, tác phẩm càng thêm sức thu hút bởi tác giả Ta-go đã khôn khéo tạo ra thêm thử thách thứ hai cho em nhỏ. Chính điều đó đã tạo ra tình cảm mẫu tử trong bài thơ này, một tình cảm trong gian lao, thử thách càng thêm bền chặt.

Cùng với đó, Ta-go đã tinh tế chọn ra những hình ảnh mây, trăng, sóng, bờ biển để làm biểu tượng cho tự nhiên. Những hình ảnh biểu tượng đó được nhân hóa lên có tâm hồn, tiếng nói làm cho chúng thêm phần sống động trước mắt người đọc. Giọng điệu thiết tha, thâm thúy của một người con với mẹ của mình.

Tác phẩm Mây và sóng của Ta-go tựa như một bài ca. Bài ca đấy cho người đọc thấu hiểu rằng tình mẫu tử là thiêng liêng, bất tử. Đồng thời nó cũng nhắc nhở mỗi người trong chúng ta về cuộc đời bao giờ cũng có những cám dỗ, điều quan trọng là ta phải biết vượt qua nó. Một trong những động lực giúp ta biết vượt qua chính là tình cảm của người mẹ dành cho ta. Với những điều đó, tác phẩm đã để lại những tình cảm sâu đậm trong lòng người đọc.

bai van phan tich bai tho may va song cua ta go hay nhat 344294 Top 12 Bài văn phân tích bài thơ “Mây và sóng” của Ta-go hay nhất
Ảnh minh họa (Nguồn internet)

Bài văn phân tích bài thơ “Mây và sóng” của Ta-go số 2

Ra-bin-đra-nát Ta-go (1861-1941) là thi sĩ hiện đại lớn nhất của văn học Ấn Độ thời kỳ đầu thế kỉ XX. Ông sinh trưởng ở Can-cút-ta, bang Ben-gan, trong một gia đình quý tộc. Tago có năng khiếu bẩm sinh nên ông làm thơ rất sớm. Suốt cuộc đời, ông tích cực tham gia các hoạt động chính trị và có đóng góp to lớn cho xã hội trong nhiều lĩnh vực.

Ta-go đã để lại một sự nghiệp sáng tác khổng lồ gồm 52 tập thơ, 42 vở kịch, 12 bộ tiểu thuyết, hàng trăm truyện ngắn, bút kí, luận văn, diễn văn, thư tín cùng rất nhiều ca khúc và hơn 1500 bức họa. Với tập Thơ Dâng, ông là thi sĩ trước hết của châu Á được vinh dự nhận giải thưởng Nô-ben văn học năm 1913. Thơ Ta-go đề cao ý thức dân tộc, dân chủ, đặm đà tính nhân văn và tính trữ tình, lãng mạn, chứa đựng những triết lí tinh tế, thâm thúy của phương Đông.

Mây và sóng (bản dịch của Nguyễn Khắc Phi) lúc đầu được viết bằng tiếng Ben-gan, in trong tập thơ Si-su (Trẻ thơ), xuất bản năm 1909, sau đó Ta-go tự dịch ra tiếng Anh và in trong tập Trăng non, xuất bản năm 1915. Với hình thức hội thoại lồng trong lời kể của em nhỏ, qua những hình ảnh tự nhiên giàu ý nghĩa tượng trưng, bài thơ Mây vờ sóng của Tago đã ngợi ca tình mẫu tử thiêng liêng, bất tử.

Bài thơ là lời kể hồn nhiên, chân tình của em nhỏ với mẹ về những cuộc hội thoại tưởng tượng giữa em và các nhân vật sống trên mây và trong sóng. Mặc dù người mẹ ko xuất hiện, ko phát ngôn nhưng nhân vật để bộc bạch tình cảm của em nhỏ chính là Mẹ.

Bài thơ gồm hai cảnh. Cảnh một: mây rủ nhỏ đi chơi xa. Cảnh hai: sóng rủ nhỏ đi chơi xa. Nhỏ tưởng tượng ra hai cảnh. Tưởng tượng nhưng mà rất thực. Em nhỏ từ chối lời rủ rê của mây. Em ở nhà và bày ra tuồng chơi làm mây với mẹ (mẹ làm mặt trăng). Em nhỏ từ chối lời rủ rê của sóng. Em ở nhà và bày ra tuồng chơi làm sóng với mẹ (mẹ làm mặt biển). Nhân hóa mây và sóng thành con người, tác giả có dụng ý nói lên sự hòa hợp, gắn bó giữa tự nhiên với con người.

Hai cảnh là hai lời thoại. Mỗi lời thoại là một đợt sóng xúc cảm trào dâng trong lòng em nhỏ, lần sau cao hơn lần trước. Đây ko phải là sự thổ lộ tình cảm phổ biến nhưng mà là sự thổ lộ tình cảm trong tình huống có thử thách. Phcửa ải trải qua những thử thách không giống nhau thì tình thương yêu mẹ của em nhỏ mới được trình bày trọn vẹn.

Bài thơ mở đầu bằng lời gọi mẹ âu yếm, để méc với mẹ điều nhưng mà em nhỏ cảm nhận: Mẹ ơi, kìa người nào đang gọi con trên mây cao. Thì ra đó là các bạn mây. Các bạn mây đang nói chuyện với em. Rồi em kể cho mẹ những gì nhưng mà “họ bảo” với em:

Chúng ta vui chơi từ tinh sương tới hết ngày
Chúng ta nô đùa với rạng đông vàng rồi lại đùa cùng trăng bạc

Hóa ra họ đang vui chơi, họ muốn cùng em vui chơi. Họ muốn cùng em đi khắp bầu trời.

Nhưng nhưng mà làm thế nào tôi lên trên đấy được?
Phcửa ải rồi, muốn đi chơi cùng với họ thì phải lên được bầu trời đã chứ.

Họ trả lời:

Con hãy đi hết cõi đất,
Rồi giơ tay lên trời,
Con sẽ bay bổng lên mây

Trí tưởng tượng thật hồn nhiên kì diệu, như thực như mơ. Trẻ thơ nào cũng ham chơi, cũng thích được chơi. Còn gì thú vị hơn là được chơi “từ tinh sương tới hết ngày”, được đùa giờn trong nắng vàng buổi sớm và trong ánh bạc đêm trăng. Ánh vàng, ánh bạc trải rộng trong ko gian và thời kì, tạo ra một nơi vui chơi ko bao giờ chán.

Nhưng em nhỏ vẫn ko quên là mình đang kể cho mẹ nghe và thế là em méc lại cho mẹ nghe lời đối đáp của em:

Mẹ đợi tôi ở nhà,
Tôi có lòng nào bỏ được mẹ tôi

À ra thế, dù chơi đâu, dù chơi với người nào, em nhỏ vẫn nhớ tới người mẹ, nhớ tới ngôi nhà ở đó có mẹ. Mẹ là tất cả. Không nỡ “lòng nào bỏ được mẹ tôi”. Các bạn mây “mỉm cười” hiểu ra vấn đề và “lửng lơ họ bay mất”. Giấc mơ của em nhỏ với các bạn mây kết thúc. Cuộc trò chuyện cũng kết thúc.

Và hiện thời còn lại em nhỏ với mẹ. Em méc mẹ về một “trò chơi còn hay hơn”. Đó là trò chơi nhưng mà em nghĩ ra. ơ đó: Con làm mây, mẹ làm mặt trăng, hai tay con ôm mặt mẹ, mái nhà là trời xanh. Thật là một trò chơi ngộ nghĩnh nhưng rất thơ mộng. Trong trò chơi đó, có hai nhân vật mẹ – con.

Ở đó có sự phân vai: Mẹ trở thành trăng bạc, trong ngôi nhà là ko gian xanh, còn con hóa vầng mây ôm lấy vầng trăng như cánh tay trẻ thơ ôm lấy gò má của người mẹ. ơ đó, cũng có mây, có trăng, có trời cao, nhưng quan trọng nhất là có hai mẹ con. Mẹ con mãi mãi bên nhau. Em nhỏ lại kể tiếp: Mẹ ơi, kìa những người nào đang gọi con dưới sóng rì rào.

Em lại méc mẹ những gì họ nói với em, những con sóng miệt mài triền miên trên đại dương:

Chúng ta ca hát sớm chiều,
Chúng ta đi mãi mãi,
Không biết là đi qua những đâu

Như vậy là sóng đi nhiều nơi lắm, “đi mãi mãi” trong cuộc viễn du ko bao giờ ngừng lại và còn “ca hát sớm chiều”… Thật là một cuộc sống vui vẻ, đầy thu hút đối với trẻ thơ. Nhưng làm thế nào nhưng mà đi với họ được, làm thế nào “đuổi được theo?” Họ bảo:

Cứ đi, con cứ đi tới bên bờ biển, đứng im,
Con nhắm mắt nhắm mũi lại, sóng sẽ cuốn con đi.

Cách đi cũng dễ dàng, các bước thực hiện cũng rất rõ và cụ thể. Nhưng đối với em nhỏ vần chưa đủ, các con sóng chưa những điều kiện của em. Đáp lại các con sóng, em trả lời:

Nhưng tới tối, mẹ tôi nhớ thì sao?
Tôi làm thế nào rời mẹ tôi được?

Những con sóng cũng biết là thưa cuộc, là ko rủ được em: “Họ bèn mỉm cười và nhảy nhót, họ dần đi xa”. Còn lại em nhỏ một mình, em nhỏ hựu động lại nghĩ ra tuồng chơi mới “hay hơn của họ”. Hay hơn là trò chơi của em chỉ hai mẹ con, ở đó mẹ con ko rời nhau: “con làm sóng – mẹ làm mặt biển” ở đó:

Con lăn, lăn như làn sóng vỗ,
Tiếng con cười giòn tan vào gối mẹ.

Cái hay của trò chơi là ở chỗ đó. Các bạn sóng và các bạn mây chỉ đi chơi một mình thôi nhưng mà ko nghĩ tới mẹ của họ, còn em nhỏ, chắc em cũng muốn đi chơi quá chứ. Nhưng phải cùng với mẹ cơ!

Tình mẹ con hòa quyện vào nhau, ko tách rời nhau. Em ko thể nào thiếu mẹ cũng như mẹ cũng ko thể nào thiếu em. Tình mẹ con bao trùm tất cả, có mặt muôn nơi tới mức “ko người nào trên đời này biết được là mẹ con ta đang ở đâu”. Bởi lẽ, ở đâu có mẹ, ở đó có con; ở đâu có con, ở đó có bóng hình mẹ.

Tình mẹ con – tình mẫu tử từ giấc mơ bước ra cuộc đời, rồi lại từ cuộc đời ẩn tàng vào tâm tưởng, vào suy tư, vào các trò chơi để cho người mẹ quanh năm vất vả thêm được thú vui và thêm nụ cười. Tình mẫu tử từ xa xưa hiện về trong hiện nay, tình mẫu tử từ hiện nay lan tỏa tới tương lai. Nó được lồng trong các trò chơi về mây và về sóng và ở mọi lĩnh vực,…

Mây và sóng là các hiện tượng tự nhiên cụ thể nhưng tạo ra được một khung ko gian với chiều thời kì. Mây và sóng được nhân hóa trở thành những người bạn cùng trò chuyện rủ rê em nhỏ, để từ đó em nhỏ nói ra những suy nghĩ của mình về người mẹ, về tình mẹ con. Mây và-sóng cũng gắn quyện với nhau, mãi mãi như tình mẹ con bất tử.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)
Ảnh minh họa (Nguồn internet)

Bài văn phân tích bài thơ “Mây và sóng” của Ta-go số 3

Hãy lắng tai tiếng thơ ngọt ngào như tiếng hát của Ta-go, đại thi hào của Ấn Độ. Năm 1913, với tập “Thơ Dâng”, ông được giải thưởng Nô-ben về văn học. Thơ của Ta-go là “bài ca về tình nhân ái”, là “ước mơ và khát vọng về tự do, hạnh phúc”. Thế giới thơ của Ta-go đã dành cho “miền thơ ấu” một vị trí ấm áp và sang trọng, hồn nhiên và đặm đà.

Bài thơ “Mây và Sóng” nói về tình yêu mẹ và mong ước kì diệu của tuổi thơ. Nó là bài thơ tuyệt tác rút trong tập “Trăng non” (1915) của thi hào. Bài thơ mang sắc điệu trữ tình như một khúc đồng dao trình bày niềm giao cảm thần tiên của tâm hồn tuổi thơ với mây và sóng, với tự nhiên kì diệu.

Em nhỏ ngước mắt nhìn trời xanh, lắng tai mây trên chín tầng cao vẫy gọi. Mây quan tâm rủ em nhỏ cùng du ngoạn “giỡn với sớm vàng”, và đùa “cùng trăng bạc” từ rạng đông tới lúc trăng lên. Mây được nhân hóa, có gương mặt, nụ cười và giọng nói thủ thỉ tâm tình:

“Họ bảo: Chúng ta vui chơi từ tinh sương tới tối ngày,

Chúng ta giỡn với sớm vàng rồi lại đùa cùng trăng bạc”.

Cuộc hội thoại giữa mây với em nhỏ ko chỉ nói lên tâm hồn bay bổng hồn nhiên của tuổi thơ nhưng mà còn khẳng định, ngợi ca tình yêu mẹ của tuổi thơ rất đẹp và mãnh liệt: “Mẹ đợi tôi ở nhà, tôi có lòng nào bỏ được mẹ tôi”.Yêu mẹ hiền, yêu mái nhà êm ấm… là những tình cảm trong sáng, đượm đà của em nhỏ. Có gì hạnh phúc hơn lúc được sống bên mẹ hiền:

“Con làm mây nhé, mẹ làm mặt trăng

Hai tay con ôm mặt mẹ, còn mái nhà ta là trời xanh”.

Trí tưởng tượng kì diệu và tình yêu thiếu nhi nồng nàn của Ta-go đã thông minh nên vần thơ đẹp nói về hạnh phúc tuổi thơ, ở đây, tình mẫu tử được nâng lên ngang tầm với vũ trụ! Ngắm mây bay… rồi em nhỏ nghe sóng reo, sóng hát. Sóng như sứ thần của đại dương xa vời tới với em nhỏ. Sóng reo rì rầm. Sóng vẫy gọi chào mời em nhỏ.

Tuổi thơ nào nhưng mà chẳng khát khao, ước mơ? Sóng thủ thỉ cùng em về một cuộc viễn du: “Chúng ta ca hát sớm chiều, chúng ta đi mãi mãi”. Và rồi cứ đi tới bờ biển… sóng sẽ cuốn con đi tới mọi bờ bến, mọi chân trời xa lạ… Ước mơ muốn đi xa, nhưng em nhỏ lại đắn đo băn khoăn: Nhưng tới tối, mẹ tôi nhớ thì sao?”. Sóng liếm vào bãi cát rồi lại rút ra xa, lại vỗ vào… Em nhỏ bâng khuâng nhìn theo con sóng xa vời trên trùng dương:

“…tôi làm thế nào nhưng mà rời mẹ tôi được?

Họ bèn mỉm cuời, và nhảy nhót, họ dần đi xa…,”

Ước mơ được đi xa, nhưng rồi em nhỏ lại băn khoăn, lưỡng lự. Em đã ko thể đi du ngoạn cùng mây (bay cao) nên em cũng ko thể đi chơi với sóng (đi xa). Với em chỉ có mẹ hiền mến thương, nguồn vui ấm áp cao cả, thiêng liêng nhưng mà tạo hóa đã dành cho phần hơn: tình mẫu tử.

Câu thơ “Con làm sóng nhé, mẹ làm mặt biển” là một câu thơ hàm nghĩa, giàu tính triết lí. Không có biển thì ko có sóng. Có biển mới có sóng, cũng như có mẹ mới có em thơ. Lúc sóng vỗ cũng là lúc biển reo, biển hát. Lúc “con cười giòn tan vào gối mẹ” là lúc mẹ hạnh phúc. Vì thế, con ngoan, vui chơi là mẹ hạnh phúc. Nhà thơ mượn sóng và biển để nói cùng tuổi thơ xa gần với bao điều.

Tính lạ mắt của bài thơ là hai mẩu hội thoại giữa em nhỏ với mây, giữa em nhỏ với sóng, đan xen vào lời con thủ thỉ với mẹ hiền. Một bài thơ trong sáng, hồn hậu của Ta-go nói về miền thơ ấu. Yêu tự nhiên, sống hồn nhiên, thích phiêu lưu mạo hiểm, trí tưởng tượng phong phú, hiếu thảo… là đời sống ý thức và tâm hồn tuổi thơ. Em nhỏ được nói trong “Mây và Sóng” rất mến thương mẹ hiền.

“Mây và Sóng” là một bài thơ hay nói về hạnh phúc tuổi thơ. Hình tượng sóng, mây và mẹ thấm đượm vẻ đẹp nhân văn về chủ đề đấy.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)
Ảnh minh họa (Nguồn internet)

Bài văn phân tích bài thơ “Mây và sóng” của Ta-go số 4

Ta-go là thi sĩ hiện đại lớn nhất Ấn Độ. Những tác phẩm của ông mang tới cho người đọc những xúc cảm thâm thúy mãnh liệt bởi một phần đã được trải nghiệm qua những trải nghiệm của chính cuộc đời thi sĩ. Ông có một sức thông minh phi thường minh chứng là ông đã để lại một khối lượng tác phẩm khổng lồ và có tầm tác động khá lớn đối với thời đại .

Ông là nhà văn Châu Á trước hết được nhận giải thưởng Nô ben về văn học. Đặc trưng trong khi viết về thơ thì ông lại luôn hướng tới khai thác tình mẫu tử thiêng liêng và chính điều này đã mang tới cho ông những thành tựu thâm thúy. Trong số đó thì bài thơ mây và sóng cũng là một tác phẩm tiêu biểu trong những tác phẩm viết về tình mẫu tử của thi sĩ.Bài thơ in trong tập thơ non là một tuyệt tác; là bài ca về tình nhân ái là ước mơ và hạnh phúc tự do của con người là tình mẫu tử thiêng liêng.

Bài thơ là một câu chuyện về một cậu nhỏ trước lời mời gọi của mây và sóng mẹ nhỏ muốn đi chơi muốn được hòa mình vào biển vào sóng vào mây cùng các bạn cùng trang lứa để được đi chơi nhưng trước tình cảm mến thương của mẹ dành cho mình nên em nhỏ đã nghĩ ra những trò chơi để có thể mãi mãi được ở kế bên mẹ và để quên di sự cám dỗ bên ngoài kia.

Qua những trò chơi nhưng mà em nhỏ nghĩ ra ta thấm được tình cảm mẫu tử thiêng liêng và cao cả.Bài thơ dậy cho người đọc một triết lý sống cao đẹp và hướng con người tới một tình cảm thiêng liêng và hãy quý trọng nó đừng để đánh mất để rồi hối tiếc.Mở đầu bài thơ là lời méc cảu em nhỏ về những thứ thú vị trên trời đang mời gọi em nhỏ và có nhẽ em đang rất muốn đi theo lời mời gọi đấy.

Mẹ ơi những người trên mây đang gọi con

Bon tớ chơi đùa từ lúc thức dậy tới chiều tà

Bọn tớ chơi đùa với buổi sớm mai vàng

Bọn tớ chơi với vầng trăng bạc

Những con sóng kia cũng đang rủ rê em

Những người sống trong sóng nước gọi con:

“bọn tớ hát từ sớm mai tới tối,”bọn tớ hát từ sớm mai tới tối,

Bọn tớ ngao du khắp nơi này tới nơi nọ” nhưng mà ko biết mình đã từng qua những nơi nào”.

Qua lời mô tả dễ thương của em nhỏ ta có thể cảm thu được những lời mời gọi rất cuốn hút và thu hút đối với cả một người lớn cũng dễ bị thu hút còn đối với một đứa trẻ thì nó lại càng thu hút hơn trong khi các nhỏ đang ở tuổi tò mò luôn thích khám phá mọi thứ xung quanh.Nào là tới với toàn cầu đấy sẽ được thỏa sức chơi cả ngày từ lúc thức dậy tới lúc chiều tà nào là chơi với «buổi sớm mai vàng» nào là chơi với «vầng trăng bạc» nào là được hát từ sáng sớm tới tối được ngao du khắp người đời thật là thích trong khi được tới với toàn cầu đó.

Những câu thơ nhí nhảnh cho thấy trí tưởng tượng phong phú và thật là dễ thương của em nhỏ .Chắc có nhẽ lúc này em đang ngước lên bầu trời trong xanh và nhìn những đám mây trắng đang nhởn nhơ và suy nghĩ một cách hết sức trẻ em. Cuộc sống thật tự do và tự tại lúc được chơi đùa với các bạn cả ngày nhưng mà ko chán. Trên đó chắc hẳn sẽ có tất cả mọi thứ nhưng nhưng mà kiên cố sẽ ko có mẹ.

Điều đó sẽ thật đáng sợ và chán biết bao nếu cuộc vui chơi lại ko có mẹ. Hình như nhớ ra điều đó nên từ những lời mời gọi trước hết em nhỏ đã nghĩ ngay tới mẹ và kể cho mẹ nghe những thứ xung quanh thật thu hút đang mời gọi con và con cũng muốn đi vói họ. Nhưng là sao nhưng mà lên đó được nên cậu nhỏ do dự.

Con hỏi :nhưng làm thế nào mình lên đó được

Họ đáp: hãy tới nơi tận cùng của trái đất

và đưa tay lên trời cậu sẽ được nhấc bổng lên tận tầng mây

Con nói: “Mẹ tôi đang đợi ở nhà

Làm sao tôi có thể bỏ mẹ tôi nhưng mà đi được ?”Thế là họ cười rồi bay đi

Còn với sóng thì em nhỏ cũng trả lời tương tự như thế

Con hỏi: “Nhưng tôi làm sao gặp được các người?”

Họ bảo con: “Hãy tới chỗ gần sát biển đứng đó, nhắm nghiền mắt lại,là em sẽ được đưa lên trên làn sóngcon hỏi “Làm sao tôi có thể bỏ mẹ tôi nhưng mà đi được Thế là họ mỉm cười rồi bay đi”

Những lời mời gọi thật là hút một cậu nhỏ nhưng nhưng mà để tới được với nó kì thực cũng rất gian lao làm sao trong khi phải tìm tới tận cùng của trái đất nhưng mà đời với một cậu nhỏ thì biết đâu là tận cùng của trái đất hay biết bờ biển là ở đâu .Suy nghĩ một lúc cậu nhỏ băn khoăn và đưa ra câu trả lời là mẹ em đang đợi ở nhà và mẹ luôn muốn em ở nhà với mẹ.

Khi đó họ cũng cười rồi bay đi. Hình như những đám mây trong tưởng tượng của cậu nhỏ cũng biết được câu trả lời của cậu nhưng mà cười rồi bay đi luôn chứ ko năn nỉ hay núi kéo gì. Hình như những thử thách càng lớn thì lòng yêu mẹ của chú nhỏ lại càng được chứng minh, được củng cố.

Như vậy, việc nêu ra sự việc thứ hai (cũng là thử thách thứ hai) càng chứng tỏ tình yêu tha thiết của chú nhỏ đối với mẹ. Trong trường hợp này, khổ thơ thứ hai có tác động trùng điệp, hô ứng, khẳng định những tình cảm đã được trình bày trong thử thách thứ nhất.

Trong cả hai lần, lúc những người bạn tới rủ rê, chú nhỏ đều hỏi lại: “Con hỏi: Nhưng làm thế nào mình lên đó được?”. Hỏi và được nghe trả lời, hướng dẫn chu đáo. Chi tiết này chứng tỏ tính xác thực, thu hút của bài thơ. Trẻ con nào nhưng mà chẳng ham chơi. Khi nghe những lời mời gọi, lần nào chú nhỏ cũng tỏ ra băn khoăn. Mặc dù vậy, tình yêu mẹ vẫn luôn thắng lợi. Chỉ cần nghĩ tới việc mẹ đang đợi ở nhà, mẹ ko muốn chú đi chơi, chú nhỏ đã nhất mực từ chối những lời rủ rê dù những trò chơi đấy thu hút tới đâu chăng nữa.

Trước những lời mời gọi đấy cậu nhỏ đã nghĩ tới mẹ và dứt khoát từ chối. Để quên đi những lời mời gọi đấy cậu nhỏ đã nghĩ ra những trò chơi chỉ có mình và mẹ.

“Nhưng con biết một trò chơi thích hơn trò đấy, mẹ ơi.

Con sẽ là mây và mẹ sẽ là trăng.

Con sẽ lấy hai tay trùm lên người mẹ,

Và mái nhà sẽ là bầu trời xanh thẳm.

Con đối với lời mời của biển thì em bè cũng có một trò chơi thú vị khác

“Nhưng con biết một trò chơi hay hơn trò đấy

Con sẽ là sóng, mẹ sẽ là một bờ biển lạ lùng.

Con sẽ lăn, lăn, và vỗ vào gối mẹ, cười vang.

Và ko một người nào trên cõi đời này biết nơi đâu mẹ con ta đang ở”

Vậy là con có thể tận hưởng niềm mê say vũ trụ khoáng đạt, rộng lớn, kì thú ở trong chính tình mẫu tử vấn vít, thân yêu. Và nếu như những người sống trên mây mê mải chẳng biết đâu là lúc ngừng, những người sống trong sóng phiêu diêu ko biết nơi nao là bờ bến thì con, trong niềm hoan hỉ của trò chơi tưởng tượng vẫn có mái nhà xanh thẳm để chở che, vẫn có bờ bến kì lạ để neo đậu, có lòng mẹ là chốn vĩnh hằng.

Trò chơi tưởng tượng kia cũng mang đậm màu sắc tượng trưng, hay chính là tượng trưng của tượng trưng! Có nhẽ những kì thú của tình người mới là vô cùng, vô tận. Trong hưng phấn tột cùng của trò chơi tưởng tượng đấy “mẹ con ta” tới được chốn siêu tự nhiên, đạt được cái hằng tồn ko hình hài: Và ko người nào trên thế gian này biết chốn nào là nơi của mẹ con ta.

Cũng như ko người nào biết được lòng mẹ rộng nhường nào, và con đã tan vào lòng mẹ. Lòng mẹ, tình mẹ vô độ mênh mông. Đó là nơi trở về sau cuối, an nhiên. Cái hay của bài thơ Mây và sóng là cái hay của “trò chơi tưởng tượng”, cái hay của sức gợi những suy ngẫm chiều sâu, cái hay của những khả năng ý nghĩa từ những câu chuyện trẻ thơ hồn nhiên, trong suốt. Lối kết cấu song trùng, hệ thống hình ảnh tượng trưng trong mạch chảy liên tục của những dòng “thơ văn xuôi” cứ ánh lên theo khúc nhạc miên viễn của Mây và Sóng – thành phầm tưởng tượng rực rỡ của Ta-go.

Không có biển thì làm sao có sóng cũng như ko có mẹ thì làm sao có con .Không có bờ bến thì sóng vỗ vào đâu cũng như ko có mẹ thì cuộc đời con có ý nghĩa gì .Lòng mẹ bao dung như bờ bến xoành xoạch rộng mở. Hình ảnh bờ bến rộng mở lăn mãi rồi sẽ cười vỡ tan được ví như hình ảnh người mẹ luôn vỗ về con thơ. Mẹ mang tới hạnh phúc cho con và chỗ dựa cho cuộc đời con.

Tình mẹ con trong bài tơ thật sâu đậm và đó cũng chính là vẻ đẹp vĩnh hằng của tình mẫu tử.Tuy vậy gian có như thế nào thì tình mẹ con vẫn mãi muôn thuở vẫn tồn tại theo thời kì vẫn hiển hiện trong ko gian rộng lớn và mãi mãi bất tử.Đó chính là ý nghĩa chủ đạo của bài thơ

Với hình thức hội thoại và độc thoại độc lập của cậu nhỏ đã cho ta thấy tình cảm thiêng liêng và thâm thúy của tình cảm mẹ con. Bài thơ còn cho ta nhiều suy ngẫm bởi trong cuộc sống con người thường gặp những cám dỗ nhất là đối với một đứa trẻ và muốn khước từ chúng thì cần có một điểm tựa vững chắc và ở đây điểm tựa của em nhỏ chính là mẹ đó chính là điểm tựa vững chắc nhất. Hạnh phúc ko ở đâu xa ko phải là điều gì bí mật nhưng mà đó ở ngay bên chúng ta và do chúng ta tạo nên.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)
Ảnh minh họa (Nguồn internet)

Bài văn phân tích bài thơ “Mây và sóng” của Ta-go số 5

Mây và sóng là tên một bài thơ của thi sĩ Ấn Độ lớn lao R. Tago (1861 – 1941), được in trong tập Trăng non bằng tiếng Anh năm 1915. Nếu tìm về nguyên tác bằng tiếng Ấn Độ thì Sisu có tức là trẻ thơ và đã được xuất bản năm 1909. Điều này ghi nhận tình cảm trong sáng, cao thượng và sự quan tâm nhiều mặt của thi sĩ nổi tiếng này về thế tuổi teen thơ. Đây là một bài thơ hay, yếu tố tưởng tượng cao.

Bài thơ gồm hai phần: Phần mây và phần sóng, nhưng ko phải là để tả lại những cảnh mây và sóng nhưng mà chỉ là những câu chuyện do em nhỏ tưởng tượng ra. Em nhỏ vào vai chính trong bài thơ, kế bên em còn có người mẹ. Mỗi phần của bài thơ được tạo ra bằng lời kể của em nhỏ về những gì em biết, em nghe được. Em nhỏ kể những gì nhưng mà các bạn mây và sóng rủ rê em. Từ đó, bài thơ mở đầu bằng lời gọi mẹ âu yếm, để méc với mẹ điều nhưng mà em nhỏ cảm nhận:

Mẹ ơi, kìa người nào đang gọi con trên mây cao

Thì ra đó là các bạn mây.

Các bạn mây đang nói chuyện với em.

Rồi em kể cho mẹ những gì nhưng mà “họ bảo” với em:

Chúng ta vui chơi từ tinh sương tới hết ngày

Chúng ta nô đùa với rạng đông vàng rồi lại đùa cùng trăng bạc

Hóa ra họ đang vui chơi, họ muốn cùng em vui chơi.

Họ muốn cùng em đi khắp bầu trời.

Nhưng nhưng mà làm thế nào tôi lên trên đấy được?

Phcửa ải rồi, muốn đi chơi cùng với họ thì phải lên được bầu trời đã chứ.

Họ trả lời:

Con hãy đi hết cõi đất,

Rồi giơ tay lên trời,

Con sẽ bay bổng lên mây

Trí tưởng tượng thật hồn nhiên kì diệu, như thực như mơ. Trẻ thơ nào cũng ham chơi, cũng thích được chơi. Còn gì thú vị hơn là được chơi “từ tinh sương tới hết ngày”, được đùa giờn trong nắng vàng buổi sớm và trong ánh bạc đêm trăng. Ánh vàng, ánh bạc trải rộng trong ko gian và thời kì, tạo ra một nơi vui chơi ko bao giờ chán.

Nhưng em nhỏ vẫn ko quên là mình đang kể cho mẹ nghe và thế là em méc lại cho mẹ nghe lời đối đáp của em:

Mẹ đợi tôi ở nhà,Tôi có lòng nào bỏ được mẹ tôi. À ra thế, dù chơi đâu, dù chơi với người nào, em nhỏ vẫn nhớ tới người mẹ, nhớ tới ngôi nhà ở đó có mẹ. Mẹ là tất cả. Không nỡ “lòng nào bỏ được mẹ tôi”. Các bạn mây “mỉm cười” hiểu ra vấn đề và “lửng lơ họ bay mất”. Giấc mơ của em nhỏ với các bạn mây kết thúc. Cuộc trò chuyện cũng kết thúc.

Và hiện thời còn lại em nhỏ với mẹ. Em méc mẹ về một “trò chơi còn hay hơn”. Đó là trò chơi nhưng mà em nghĩ ra. ơ đó: Con làm mây, mẹ làm mặt trăng, hai tay con ôm mặt mẹ, mái nhà là trời xanh. Thật là một trò chơi ngộ nghĩnh nhưng rất thơ mộng. Trong trò chơi đó, có hai nhân vật mẹ – con.

Ở đó có sự phân vai: Mẹ trở thành trăng bạc, trong ngôi nhà là ko gian xanh, còn con hóa vầng mây ôm lấy vầng trăng như cánh tay trẻ thơ ôm lấy gò má của người mẹ. ở đó, cũng có mây, có trăng, có trời cao, nhưng quan trọng nhất là có hai mẹ con. Mẹ con mãi mãi bên nhau.

Em nhỏ lại kể tiếp:

Mẹ ơi, kìa những người nào đang gọi con dưới sóng rì rào

Em lại méc mẹ những gì họ nói với em,

những con sóng miệt mài triền miên trên đại dương:

Chúng ta ca hát sớm chiều,

Chúng ta đi mãi mãi,

Không biết là đi qua những đâu

Như vậy là sóng đi nhiều nơi lắm, “đi mãi mãi” trong cuộc viễn du ko bao giờ ngừng lại và còn “ca hát sớm chiều”… Thật là một cuộc sống vui vẻ, đầy thu hút đối với trẻ thơ. Nhưng làm thế nào nhưng mà đi với họ được, làm thế nào “đuổi được theo?” Họ bảo:

Cứ đi, con cứ đi tới bên bờ biển, đứng im,

Con nhắm mắt nhắm mũi lại, sóng sẽ cuốn con đi.

Cách đi cũng dễ dàng, các bước thực hiện cũng rất rõ và cụ thể. Nhưng đối với em nhỏ vẫn chưa đủ, các con sóng chưa thỏa mãn những điều kiện của em. Đáp lại các con sóng, em trả lời:

Nhưng tới tối, mẹ tôi nhớ thì sao?

Tôi làm thế nào rời mẹ tôi được?

Những con sóng cũng biết là thua cuộc, là ko rủ được em: “Họ bèn mỉm cười và nhảy nhót, họ dần đi xa”. Còn lại em nhỏ một mình, em nhỏ hữu động lại nghĩ ra tuồng chơi mới “hay hơn của họ”. Hay hơn là trò chơi của em chỉ hai mẹ con, ở đó mẹ con ko rời nhau: “con làm sóng – mẹ làm mặt biển” ở đó:

Con lăn, lăn như làn sóng vỗ,

Tiếng con cười giòn tan vào gối mẹ.

Cái hay của trò chơi là ở chỗ đó. Các bạn sóng và các bạn mây chỉ đi chơi một mình thôi nhưng mà ko nghĩ tới mẹ của họ, còn em nhỏ, chắc em cũng muốn đi chơi quá chứ. Nhưng phải cùng với mẹ cơ!

Tình mẹ con hòa quyện vào nhau, ko tách rời nhau. Em ko thể nào thiếu mẹ cũng như mẹ cũng ko thể nào thiếu em. Tình mẹ con bao trùm tất cả, có mặt muôn nơi tới mức “ko người nào trên đời này biết được là mẹ con ta đang ở đâu”. Bởi lẽ, ở đâu có mẹ, ở đó có con; ở đâu có con, ở đó có bóng hình mẹ.

Tình mẹ con – tình mẫu tử từ giấc mơ bước ra cuộc đời, rồi lại từ cuộc đời ẩn tàng vào tâm tưởng, vào suy tư, vào các trò chơi để cho người mẹ quanh năm vất vả thêm được thú vui và thêm nụ cười. Tình mẫu tử từ xa xưa hiện về trong hiện nay, tình mẫu tử từ hiện nay lan tỏa tới tương lai. Nó được lồng trong các trò chơi về mây và về sóng và ở mọi lĩnh vực,…

Mây và sóng là các hiện tượng tự nhiên cụ thể nhưng tạo ra được một khung ko gian với chiều thời kì. Mây và sóng được nhân hóa trở thành những người bạn cùng trò chuyện rủ rê em nhỏ, để từ đó em nhỏ nói ra những suy nghĩ của mình về người mẹ, về tình mẹ con. Mây và-sóng cũng gắn quyện với nhau, mãi mãi như tình mẹ con bất tử.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)
Ảnh minh họa (Nguồn internet)

Bài văn phân tích bài thơ “Mây và sóng” của Ta-go số 6

… Mẹ ơi, kìa người nào đang gọi con trên mây cao

… Mẹ ơi, kìa những người nào đang gọi con dưới sóng rì rào…

Hãy lắng tai tiếng thơ ngọt ngào như tiếng hát của Ta-go, đại thi hào của Ấn Độ. Năm 1913, với tập Thơ Dâng ông được giải thưởng Nô-ben về văn học. Thơ của Ta-gor là “bài ca về tình nhân ái”, là “ước mơ và khát vọng về tự do, hạnh phúc”. Thế giới thơ của Ta-go đã dành cho “miền thơ ấu” một vị trí ấm áp và sang trọng, hồn nhiên và đặm đà.

Bài thơ Mây và sóng nói về tình yêu mẹ và mong ước kì diệu của tuổi thơ. Nó là bài thơ tuyệt tác rút trong tập Trăng non (1915) của thi hào. Bài thơ mang sắc điệu trữ tình như một khúc đồng dao trình bày niềm giao cảm thần tiên của tâm hồn tuổi thơ với mây và sóng, với tự nhiên kì diệu.

Em nhỏ ngước mắt nhìn trời xanh, nghe mây trên chín tầng cao vẫy gọi. Mây quan tâm rủ em nhỏ cùng du ngoạn “giỡn với sớm vàng”, và đùa “cùng trăng bạc” từ rạng đông tới lúc trăng lên. Mây được nhân hóa, có gương mặt, nụ cười và giọng nói thủ thỉ tâm tình:

Họ bảo: Chúng ta vui chơi từ tinh sương tới hết ngày,

Chúng ta giỡn với sớm vàng rồi lại đùa cùng trăng bạc.

Cuộc hội thoại giữa mây với em nhỏ ko chỉ nói lên tâm hồn bay bổng hồn nhiên của tuổi thơ nhưng mà còn khẳng định ngợi ca tình yêu mẹ của tuổi thơ rất đẹp và mãnh liệt: Mẹ đợi tôi ở nhà, tôi có lòng nào bỏ được mẹ tôi. Yêu mẹ hiền, yêu mái nhà êm ấm… là những tình cảm trong sáng, đượm đà của em nhỏ. Có gì hạnh phúc hơn lúc được sống bên mẹ hiền:

Con làm mây nhé, mẹ làm mặt trăng

Hai tay con ôm mặt mẹ, còn mái nhà ta là trời xanh.

Trí tưởng tượng kì diệu và tình yêu thiếu nhi nồng nàn của Ta-go đã thông minh nên vần thơ đẹp nói về hạnh phúc tuổi thơ. Ở đây, tình mẫu tử được nâng lên ngang tầm với vũ trụ!

Ngắm mây bay… rồi em nhỏ nghe sóng reo, sóng hát. Sóng như sứ thần của đại dương xa vời tới với em nhỏ. Sóng reo rì rầm. Sóng vẫy gọi chào mời em nhỏ. Tuổi thơ nào nhưng mà chẳng khát khao, ước mơ? Sóng thủ thỉ cùng em về một cuộc viễn du: “Chúng ta ca hát sớm chiều, chúng ta đi mãi mãi”.

Và rồi cứ đi tới bờ biển… sóng sẽ cuốn con đi tới mọi bờ bến, mọi chân trời xa lạ.. Ước mơ muốn đi xa, nhưng em nhỏ lại đắn đo băn khoăn: “Nhưng tới tối, mẹ tôi nhớ thì sao?”. Sóng liếm vào bãi cát rồi lại rút ra xa, lại vỗ vào… Em nhỏ bâng khuâng nhìn theo con sóng xa vời trên trùng dương:

Vậy làm thế nào nhưng mà rời mẹ tôi được?

Họ (sóng) bèn mỉm cười, và nhảy nhót, họ dần đi xa….

Ước mơ được đi xa, nhưng rồi em nhỏ lại băn khoăn, lưỡng lự. Em đã ko thể đi du ngoạn cùng mây (bay cao) nên em cũng ko thể đi chơi với sóng (đi xa). Với em chỉ có mẹ hiền mến thương, nguồn vui ấm áp cao cả, thiêng liêng nhưng mà tạo hóa đã dành cho phần hơn: tình mẫu tử. Em mong ước tới với mọi chân trời góc biển, nhưng em ko nỡ để mẹ nhớ, mẹ buồn. Trong hiện nay, em ko thể nào “rời mẹ” trong khoảnh khắc. Niềm vui về mẹ hiền cứ chói ngời mãi hồn em thơ:

Con làm sóng nhé, mẹ làm mặt biển

Con lăn, lăn như làn sóng vỗ

Tiếng con cười giòn tan vào với mẹ.

Và ko người nào trên đời này biết được là mẹ con ta đang ở đâu….

Câu thơ “Con làm sóng nhé, mẹ làm mặt biển” là một câu thơ hàm nghĩa, giàu tính triết lí. Không có biển thì ko có sóng. Có biển mới có sóng, cũng như có mẹ mới có em thơ. Lúc sóng vỗ cũng là lúc biển reo, biển hát. Lúc “con cười giòn tan vào với mẹ” là lúc mẹ hạnh phúc. Vì thế, con ngoan, vui chơi là mẹ hạnh phúc. Nhà thơ mượn sóng và biển để nói cùng tuổi thơ xa gần với bao điều.

Tính lạ mắt của bài thơ là hai mẩu hội thoại giữa em nhỏ với mây, giữa em nhỏ với sóng, đan xen vào lời con thủ thỉ với mẹ hiền. Một bài thơ trong sáng, hồn hậu của Ta-go nói về miền thơ ấu. Yêu tự nhiên, sống hồn nhiên thích phiêu lưu mạo hiểm, trí tưởng tượng phong phú, hiếu thảo… là đời sống ý thức và tâm hồn tuổi thơ. Em nhỏ được nói trong Mây và Sóng rất mến thương mẹ hiền.

Mây và Sóng là một bài thơ hay nói về hạnh phúc tuổi thơ. Hình tượng sóng, mây, mẹ thấm đượm vẻ đẹp nhân văn về chủ đề đấy.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)
Ảnh minh họa (Nguồn internet)

Bài văn phân tích bài thơ “Mây và sóng” của Ta-go số 7

Trên cuộc đời này chẳng có nơi nào ấm hơn lòng mẹ, chẳng có trò chơi nào vui hơn trò chơi có mẹ chơi cùng. Tình mẹ dành cho con luôn đong đầy như nước biển, cao lớn như những dãy núi xa xa. Nhà thơ nổi tiếng Tago cũng đã trình bày tình mẫu tử thiêng liêng đấy qua bài thơ Mây và sóng.

Trước hết là lời mời gọi của những người sống trên mây. Họ mời gọi em nhỏ tới chơi với họ vì họ được chơi từ lúc sáng sớm cho tới chiều tà, họ chơi với ánh rạng đông cho tới vầng trăng bạc:

Mẹ ơi, những người sống trên mây đang gọi con:

“Chúng ta chơi đùa từ lúc thức dậy cho tới lúc chiều tà,

……….

Con sẽ là mây và mẹ sẽ là trăng.

Con sẽ lấy hai tay trùm lên người mẹ,

Và mái nhà sẽ là bầu trời xanh thẳm.

Có thể thấy được sự tưởng tượng bay bổng của em nhỏ. Trước lời mời gọi của những người sống trên mây, em nhỏ hỏi làm cách nào để em có thể tới chơi với họ. Họ nói em tới bên bờ trái đất họ sẽ đưa em lên. Những tưởng em nhỏ đồng ý nhưng ko, em nghĩ tới mẹ mình.

Em nói em phải ở nhà với mẹ, em ko thể bỏ mẹ em ở nhà một mình được. Họ cười rồi bay đi, em liền nghĩ ra một trò chơi thích thú hơn. Em sẽ là mây còn mẹ sẽ là trăng còn bầu trời kia là ngôi nhà của hai mẹ con. Nhà của em là vũ trụ rộng lớn rộng lớn.

Từ chối lời mời thứ nhất thì những người ở trong nước cũng tới mời gọi em nhỏ tới chơi với họ:

Những người sống trong sóng nước gọi con:

“Chúng ta hát từ sớm mai tới tối,

……….

Con sẽ là sóng, mẹ sẽ là một bờ biển lạ lùng.

Con sẽ lăn, lăn, lăn mãi

và vỗ vào gối mẹ, cười vang.

Và ko một người nào trên cõi đời này biết nơi đâu mẹ con ta đang ở.

Những người trong sóng ngày đêm hát cả ngày ngao du đây đó. Họ mời em nhỏ tới chơi, em cũng hỏi làm thế nào có thể tới được với họ. Họ trả lời em hãy tới bên bờ biển nhắm mắt nhắm mũi lại là họ sẽ đưa em đi. Nhưng nghĩ tới mẹ em lại quyết định ở với mẹ. Họ chỉ cười rồi bỏ đi, em nhỏ lại nảy ra một trò chơi mới. Trong trò chơi đó em sẽ là sóng còn mẹ là biển. Em sẽ lăn mãi vào lòng mẹ vào vỗ vào gối mẹ cười giòn tan.

Bằng thể thơ văn xuôi thi sĩ Tago đã mang tới một bài thơ thấm đượm tình mẫu tử thiêng liêng bất tử. Những thú vui ngoài kia, những say mê, cám dỗ ko thể nào dập tắt được tình cảm đấy. Em nhỏ ngô nghê là thế nhưng yêu mẹ vô cùng. Hình ảnh thơ lung linh huyền ảo, trí tưởng tượng phong phú càng làm cho bài thơ rực rỡ hơn.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)
Ảnh minh họa (Nguồn internet)

Bài văn phân tích bài thơ “Mây và sóng” của Ta-go số 8

Mây và sóng của Ta-gor là một bài thơ thật cảm động về tình cảm mẹ con. Có hai cảnh thơ: cảnh đầu em nhỏ nói chuyện với mẹ về mây, cảnh sau em nhỏ nói chuyện với mẹ về sóng. Qua câu chuyện tưởng tượng về mây, về sóng toát lên tình thương yêu mẹ của em nhỏ là hơn tất cả.

Trẻ em thật giàu sức tưởng tượng. Em tưởng tượng ra mây cũng như những đứa trẻ mải vui chơi suốt ngày:

“Họ bảo: Chúng ta vui chơi từ tinh sương tới hết ngày.

Chúng ta giỡn với sớm vàng rồi lại đùa cùng trăng bạc”.

Tất nhiên là em nhỏ thích đi chơi cùng với mây. Vì thế em mới nói: “Nhưng làm thế nào tôi lên trên đấy được”. Nhưng em nghĩ tới mẹ. Không thể bỏ mẹ nhưng mà đi chơi với mây được. Mẹ đang đợi ở nhà: “Mẹ đợi tôi ở nhà, tôi có lòng nào bỏ được mẹ tôi”

Em muốn trò vui nào cũng có mẹ em. Và trò chơi nào có mẹ sẽ hay hơn cả trò chơi của mây:

“Con làm mây nhé, mẹ làm mặt trăng.

tay con ôm mặt mẹ, còn mái nhà là trời xanh”.

Cảnh thơ thứ hai: em nhỏ nói chuyện với mẹ về sóng. Sóng nói:

“Chúng ta ca hát sớm chiều, chúng ta đi mãi mãi, ko biết là đi qua những đâu”.

Tất nhiên là em nhỏ cũng muốn đi chơi với sóng để ca hát sớm chiều. Nhưng em nghĩ tới mẹ:

“Nhưng tới tối, mẹ tôi nhớ thì sao?

Tôi làm thế nào nhưng mà rời mẹ tôi được!”.

Mẹ em thì nhớ em, còn em thì ko thể xa mẹ. Không thú vui nào có thể sánh bằng mẹ được. Có mẹ là có tất cả. Thế là em nghĩ ra tuồng chơi còn hay hơn trò chơi của sóng:

“Con làm sóng nhé, mẹ làm mặt biển.

Con lăn, lăn như làn sóng vỗ, tiếng con cười giòn tan vào gối mẹ”.

Sóng muôn thuở ko ra khỏi biển. Không có biển thì ko có sóng. Ngược lại, ko có sóng, biển sẽ rất buồn. Cũng tương tự, đứa con luôn ở trong cuộc đời của người mẹ. Không có người mẹ thì ko có người con. Đứa con sẽ là cả cuộc đời của người mẹ.

Bài thơ được Thông minh bằng trí tưởng tượng: em nhỏ nói chuyện với mẹ về mây, về sóng. Lời thơ thật hồn nhiên, nhưng mà ý thư lại thật thâm thúy: tình thương của người con với mẹ là hơn tất cả.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)
Ảnh minh họa (Nguồn internet)

Bài văn phân tích bài thơ “Mây và sóng” của Ta-go số 9

Tính lạ mắt của bài thơ là hai mẩu hội thoại giữa em nhỏ với mây, giữa em nhỏ với sóng, đan xen vào lời con thủ thỉ với mẹ hiền. Đây là một bài thơ trong sáng, hồn hậu của Ta-go nói về miền thơ ấu. Yêu tự nhiên, sống hồn nhiên thích phiêu lưu mạo hiểm, trí tưởng tượng phong phú, hiếu thảo… là đời sống ý thức và tâm hồn tuổi thơ.

Mẹ ơi, trên mây có người gọi con:

“Bọn tớ chơi từ lúc thức dậy cho tới lúc chiều tà. Bọn tớ chơi với rạng đông vàng, bọn tớ chơi với vầng trăng bạc”.

Con hỏi: “Nhưng làm thế nào mình lên đó được?”

Họ đáp: “ Hãy tới nơi tận cùng trái đất, đưa tay lên trời, cậu sẽ được nhấc bổng lên tận tầng mây”.

“Mẹ mình đang đợi ở nhà ” – con bảo – “Làm sao có thể rời mẹ nhưng mà tới được?”.

Thế là họ mỉm cười bay đi.

Nhưng con biết có trò chơi thú vị hơn, mẹ ạ.

Con là mây và mẹ sẽ là trăng.

Hai bàn tay con ôm lấy mẹ, và mái nhà ta sẽ là bầu trời xanh thẳm.

Trong sóng có người gọi con:

“ Bọn tớ ca hát từ sáng sớm cho tới hoàng hôn. Bọn tớ ngao du nơi này nơi nọ nhưng mà ko biết từng tới nơi nào”.

Con hỏi: “Nhưng làm thế nào mình ra ngoài đó được?”

Họ nói: ” Hãy tới rìa đại dương, nhắm nghiền mắt lại, cậu sẽ được làn sóng nâng đi”.

Con bảo: “Buổi chiều mẹ luôn muốn mình ở nhà, làm sao có thể rời mẹ nhưng mà đi được?”.

Thế là họ mỉm cười, nhảy múa lướt qua.

Nhưng con biết trò chơi khác hay hơn.

Con là sóng và mẹ sẽ là bờ bến kì lạ,

Con lăn, lăn, lăn mãi rồi sẽ cười vang vỡ tan vào lòng mẹ.

Và ko người nào trên thế gian này biết mẹ con ta ở chốn nào.

(Nguyễn Khắc Phi dịch)

Hãy lắng tai tiếng thơ ngọt ngào như tiếng hát của Ta-go, đại thi hào của Ấn Độ. Năm 1913, với tập Thơ Dâng, ông được giải thưởng Nô-ben về văn học. Thơ của Ta-go là “bài ca về tình nhân ái”, là “ước mơ và khát vọng về tự do, hạnh phúc”.

Thế giới thơ của Ta-go đã dành cho “miền thơ ấu” một vị trí ấm áp và sang trọng, hồn nhiên và đặm đà.

Bài thơ Mây và sóng nói về tình yêu mẹ và mong ước kì diệu của tuổi thơ. Nó là bài thơ tuyệt tác rút trong tập Trăng non (1915) của thi hào. Bài thơ mang sắc điệu trữ tình như một khúc đồng dao trình bày niềm giao cảm thần tiên của tâm hồn tuổi thơ với mây và sóng, với tự nhiên kì diệu.

Em nhỏ ngước mắt nhìn trời xanh, lắng tai mây trên chín tầng cao vẫy gọi. May quan tâm rủ em nhỏ cùng du ngoạn với ” rạng đông vàng”, và đùa cùng “trăng bạc” từ rạng đông tới lúc trăng lên. Mây được nhân hóa, có gương mặt, nụ cười và giọng nói thủ thỉ tâm tình:

“Bọn tớ chơi từ lúc thức dậy cho tới lúc chiều tà. Bọn tớ chơi với rạng đông vàng, bọn tớ chơi với vầng trăng bạc ”

Cuộc hội thoại giữa mây với em nhỏ ko chỉ nói lên tâm hồn bay bổng hồn nhiên của tuổi thơ nhưng mà còn khẳng định, ngợi ca tình yêu mẹ của tuổi thơ rất đẹp và mãnh liệt:

“Mẹ mình đang đợi ở nhà ”con bảo

– “Làm sao có thể rời mẹ nhưng mà tới được?”.

Yêu mẹ hiền, yêu mái nhà êm ấm… là những tình cảm trong sáng, đượm đà của em nhỏ. Có gì hạnh phúc hơn lúc được sống bên mẹ hiền:

“Con là mây và mẹ sẽ là trăng.

Hai bàn tay con ôm lấy mẹ, và mái nhà ta sẽ là bầu trời xanh thẳm”

Trí tưởng tượng kì diệu và tình yêu thiếu nhi nồng nàn của Ta-go đã thông minh nên vần thơ đẹp nói về hạnh phúc tuổi thơ. Ở đây, tình mẫu tử được nâng lên ngang tầm với vũ trụ.

Ngắm mây bay… rồi em nhỏ nghe sóng reo, sóng hát. Sóng như sứ thần của đại dương xa vời tới với em nhỏ. Sóng reo rì rầm. Sóng vẫy gọi chào mời em nhỏ. Tuổi thơ nào nhưng mà chẳng khát khao, ước mơ? Sóng thủ thỉ cùng em về một cuộc viễn du: “Bọn tớ ca hát từ sáng sớm cho tới hoàng hôn”.

Và rồi cứ đi tới bờ biển… sóng sẽ cuốn con đi tới mọi bờ bến, mọi chân trời xa lạ… Ước mơ muốn đi xa, nhưng em nhỏ lại đắn đo băn khoăn: “Nhưng tới tối, mẹ tôi nhớ thì sao?”. Sóng liếm vào bãi cát rồi lại rút ra xa, lại vỗ vào… Em nhỏ bâng khuâng nhìn theo con sóng xa vời trên trùng dương:

“Buổi chiều mẹ luôn muốn mình ở nhà, làm sao có thể rời mẹ nhưng mà đi được?.

Thế là họ mỉm cười, nhảy múa lướt qua.”

Ước mơ được đi xa, nhưng rồi em nhỏ lại băn khoăn, lưỡng lự. Em đã ko thể đi du ngoạn cùng mây (bay cao) nên em cũng ko thể đi chơi với sóng (đi xa). Với em chỉ có mẹ hiền mến thương, nguồn vui ấm áp cao cả, thiêng liêng nhưng mà tạo hóa đã dành cho phần hơn: tình mẫu tử. Em mong ước tới với mọi chân trời góc biển, nhưng em ko nỡ để mẹ nhớ, mẹ buồn. Trong hiện nay, em ko thể nào “rời mẹ” trong khoảnh khắc. Niềm vui về mẹ hiền cứ chói ngời mãi hồn em thơ;

” Con là sóng và mẹ sẽ là bờ bến kì lạ,

Con lăn, lăn, lăn mãi rồi sẽ cười vang vỡ tan vào lòng mẹ.

Và ko người nào trên thế gian này biết mẹ con ta ở chốn nào”.

Câu thơ “Con là sóng và mẹ sẽ là bờ bến kì lạ ” là một câu thơ hàm nghĩa, giàu tính triết lí. Mẹ là bờ bến để ôm con sóng vào lòng. Lúc “con cười vang vỡ tan vào lòng mẹ” là lúc mẹ hạnh phúc. Vì thế, con ngoan, vui chơi là mẹ hạnh phúc. Nhà thơ mượn sóng và biển để nói cùng tuổi thơ xa gần bao điều.

Tính lạ mắt của bài thơ là hai mẩu hội thoại giữa em nhỏ với mây, giữa em nhỏ với sóng, đan xen vào lời con thủ thỉ với mẹ hiền. Đây là một bài thơ trong sáng, hồn hậu của Ta-go nói về miền thơ ấu. Yêu tự nhiên, sống hồn nhiên thích phiêu lưu mạo hiểm, trí tưởng tượng phong phú, hiếu thảo… là đời sống ý thức và tâm hồn tuổi thơ. Em nhỏ được nói trong Mây và sóng rất mến thương mẹ hiền.

Mây và Sóng là một bài thơ hay nói về hạnh phúc tuổi thơ. Hình tượng sóng, mây, mẹ thấm đượm vẻ đẹp nhân văn về chủ đề đấy.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)
Ảnh minh họa (Nguồn internet)

Bài văn phân tích bài thơ “Mây và sóng” của Ta-go số 10

Tình mẫu tử thiêng liêng, bất tử là nguồn cảm hứng vô tận cho thi ca. Chế Lan Viên đã từng dùng hình ảnh cánh cò trắng bên nôi để nói chung nên quy luật muôn thuở của lòng mẹ:

“Con dù lớn vẫn là con của mẹ

Đi hết đời lòng mẹ vẫn theo con”

Không giống với cánh cò trong lời ru của mẹ, những hình ảnh tự nhiên giàu ý nghĩa tượng trưng trong bài Mây và sóng của Ta-go lại ca tụng tình mẫu tử thiêng liêng một cách rất khác, từ lời kể của đứa nhỏ. Người đọc ấn tượng thâm thúy bởi vẻ đẹp mộng mơ và ý nghĩa thâm thúy nhưng mà Ta-go gửi gắm trong bài thơ đấy.

Ta-go là một người nghệ sĩ đa tài. Ông đã để lại một gia tài văn hóa nghệ thuật đồ, có trị giá tới tận hiện thời cho nền nghệ thuật toàn cầu. Ta-go là thi sĩ hiện đại lớn nhất của Ấn Độ và là thi sĩ trước hết của Châu Á đoạt giải Nô-ben văn học với tập Thơ Dâng. Hồ hết các tác phẩm đều được chính ông dịch sang tiếng Anh.

Thơ của ông trình bày ý thức dân tộc và dân chủ thâm thúy, ý thức nhân văn cao cả và tính chất trữ tình, triết lí nồng đượm. Thơ ông sử dụng rất thành công những hình ảnh tự nhiên mang ý nghĩa tượng trưng, những hình thức liên tưởng so sánh và thủ pháp trùng điệp. Điều đấy được trình bày rõ nét qua bài thơ Mây và sóng của ông.

Bài thơ mở đầu với một tiếng gọi “Mẹ ơi” của em nhỏ và sau đó là lời kể lại cuộc hội thoại giữa em và những người sống trên mây và sóng. Em nhỏ được mây và sóng rủ rê, mời gọi bằng những đề xuất vô cùng thu hút “Bọn tớ chơi từ lúc thức dậy cho tới lúc chiều tà. Bọn tớ chơi với rạng đông vàng, bọn tớ chơi với vầng trăng bạc” và “Bọn tớ ca hát từ sáng sớm cho tới hoàng hôn. Bọn tớ ngao du nơi này nơi nọ nhưng mà ko biết từng tới nơi nào”.

Tác giả đã thật tinh tế lúc mở ra một toàn cầu mới lạ, hoàn toàn khác so với toàn cầu thực tại trong mắt của đứa trẻ. Mây và sóng, những cuộc dạo chơi tới “tận cùng trái đất”, tới “rìa đại dương” – những nơi xa xôi và cũng chính vì thế mới gợi lên sự tò mò của em nhỏ. Ta-go còn thấu hiểu tâm lí của một đứa trẻ, lúc để cho em nhỏ lưỡng lữ, phân vân trước lời đề xuất đầy thu hút của mây và sóng.

Nếu thiếu đi cụ thể này, cuộc hội thoại của em nhỏ sẽ ko thực, vì trẻ em người nào lại ko ham chơi, ko muốn khám phá toàn cầu mới lạ? Thế nhưng điều đã níu chân em, để em quyết tâm từ chối lời mời thu hút đấy là tình mẫu tử. Vì “Mẹ mình đang đợi ở nhà, làm sao có thể rời mẹ nhưng mà tới được?” và “Buổi chiều mẹ mình luôn muốn mình ở nhà, làm sao có thể rời mẹ nhưng mà đi được?”.

Với em, mẹ còn quan trọng hơn cả những cuộc dạo chơi, khám phá kia. Bởi em đã tự thông minh ra được trò chơi của chính mình, có em và có mẹ. Em sẽ là mây, mẹ là trăng, mái nhà là bầu trời xanh thẳm. Em là sóng còn mẹ sẽ là bờ bến kì lạ, “con lăn lăn lăn mãi rồi sẽ cười vang vỡ tan vào lòng mẹ”.

Tác giả đã dựng nên một bức tranh thật đẹp với những hình ảnh đầy thơ mộng, là sóng là mây, là trăng, là gió, là bờ bến kì lạ. Những sự vật đấy làm cho ko gian như được mở ra mênh mông, cũng giống như trí tưởng tượng rộng lớn của những đứa trẻ.

Không chỉ dựng nên một bức tranh mộng mơ, bài thơ còn mang một ý nghĩa nhân văn thâm thúy. Ta-go đã sử dụng những hình ảnh tự nhiên, vũ trụ giàu tính biểu tượng để gợi về tình mẫu tử. Mây, sóng, trăng, bờ bến kì lạ là những sự vật tự nhiên mang tính vĩnh hằng. Điều đấy cũng có nghĩa, ông đã nâng trị giá của tình mẫu tử lên ngang với tầm vóc của vũ trụ, biến nó trở thành tình cảm thiêng liêng, bất tử.

Hơn thế nữa, trong trò chơi của đứa trẻ, con sẽ là mây, mẹ sẽ là trăng, mái nhà sẽ là bầu trời xanh thẳm; con là sóng, mẹ sẽ là bờ bến kì lạ với hành động “hai bàn tay con ôm lấy mẹ”, “con lăn, lăn, lăn mãi rồi sẽ cười vang vỡ tan vào lòng mẹ” đã gợi cho ta niềm hoan hỉ, vui sướng của đứa trẻ lúc được ở cùng mẹ.

Hạnh phúc giản đơn của chúng chỉ là được mẹ nâng niu, ôm ấp trong sự bao dung như cái bờ bến kì lạ nhưng mà con sóng lăn vào. Câu thơ cuối đã mang tới cho người đọc nhiều suy ngẫm “Và ko người nào trên thế gian này biết mẹ con ta ở chốn nào”. Câu thơ vang lên như một lời khẳng định mẹ con ta ở khắp mọi nơi, ko người nào có thể chia phôi, cũng có tình nghĩa mẫu tử thiêng liêng luôn tồn tại ở khắp mọi nơi trên thế gian này.

Với hình thức hội thoại lồng trong lời kể của em nhỏ, qua những hình ảnh tự nhiên giàu ý nghĩa tượng trưng, bài thơ Mây và sóng của Ta-go đã ca tụng tình mẫu tử thiêng liêng, bất tử.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)
Ảnh minh họa (Nguồn internet)

Bài văn phân tích bài thơ “Mây và sóng” của Ta-go số 11

Nhà văn, nhà viết kịch người Pháp R.Rolland đã từng nhận định: “Nếu có một nơi nào đó trên bề mặt trái đất nhưng mà ở đó tất cả giấc mơ của con người đã tìm được quê hương ngay từ thời sơ khai lúc con người bắt đẩu mong ước về sự tồn tại của mình thì đó là Ấn Độ.

”Mảnh đất đấy với bề dày văn hiến trầm tĩnh, vững chãi là chiếc nôi nuôi dưỡng, tạo nên và tăng trưởng của rất nhiều tài năng nghệ thuật, rất nhiều nhà văn, thi sĩ nhưng mà cuối cùng, hợp tụ lại, lưu hợp lại ở đỉnh cao là Ra-bin-dra-nat Ta-go, một trong “Tam vị nhất thể’ của văn học hiện đại Ấn. “Người canh gác trái tim Ấn Độ” đấy với tập Trăng non và bài thơ Mây và sóng đã mở ra một toàn cầu cổ tích tuổi thơ qua trí tưởng tượng bay bổng và hồn nhiên của em nhỏ đáng yêu.

Trăng non là một trong những tập thơ hay nhất của Ta-go viết về chủ đê’ trẻ em. Trăng non ko chỉ trình bày sự am tường thâm thúy của thi sĩ đối với trẻ nhỏ nhưng mà còn trình bày tình mến thương vô bờ nhưng mà Ta-go muốn dành cho những trái tim bé nhỏ. Tập thơ ra đời với những hình tượng, xúc cảm lạ mắt kéo theo bao sự liên tưởng sâu xa vê’ tình mẫu tử.

Mây và sóng vốn được viết bằng tiếng Ben-gan, quê hương thi sĩ, được in trong tập Si-su (trẻ thơ), vê’ sau được chính Tago dịch ra tiếng Anh in trong tập Trăng non chứa đựng đầy đủ những hình tượng, xúc cảm vể một toàn cầu kì diệu nhưng mà “Ta-go là họa sĩ vẽ bụi đất và ánh sáng mặt trời”.

Người họa sĩ đấy mở ra một toàn cầu cổ tích tuổi thơ ko chỉ là những điều kì diệu với người bạn tự nhiên, với những trò chơi và khả năng kì diệu, nhưng mà trong toàn cầu đấy còn có tình mẫu tử thiêng liêng, thâm thúy, những trò chơi yên bình, ấm áp em có thể chơi cùng mẹ.

Qua trí tưởng tượng bay bổng, hồn nhiên và đáng yêu của em nhỏ, thế ; giới cổ tích đấy hiện lên cùng những người sống trên mây và trong sóng. Với ; trẻ em, tất cả đều là bè bạn, từ tâm hồn non nớt, thơ ngây và trong sáng của các em đã tư cách hóa mọi thứ xung quanh mình. Am hiểu về trẻ em và nét tâm lí đấy, thi sĩ Ra-bin-dra-nat Ta-go ko nhân hóa mây và sóng nhưng mà để chính tâm hồn và trí tưởng tượng của các em thực hiện điều đấy.

Em nhỏ thấy “trên có người gọi con” và kể cho em nghe về cuộc sống thú vị trên đó: “Bọn tớ chơi từ lúc thức dậy cho tới lúc chiều tà. Bọn tớ chơi với rạng đông vàng, bọn tớ chơi với vầng trăng bạc”. Thế giới cổ tích đấy thật đẹp với những màu sắc nhấp nhánh, thân quen nhưng mà mỗi em nhỏ đều thích thú, ước ao.

Đó là những người bạn ; hiền hòa, dịu dàng: “rạng đông vàng” và “vầng trăng bạc”, là những người bạn nhưng mà mỗi ngày các em đều ngắm nhìn, đều ước ao. Trong trí tưởng tượng của trẻ thơ ko có điều gì là ko thể, và toàn cầu đấy chẳng hể xa vời nhưng mà rất thân thiện, có một tuyến đường dẫn tới, có một người bạn đón mình đi.

Em nhỏ với nét tâm lí chung của tất cả trẻ nhỏ, còn ham chơi và đều thích chơi đã hỏi: “Nhưng làm thế nào mình lên đó được?” và thu được câu trả lời tận tình hướng dẫn của những người sống trên mây: “Hãy tới nơi tận cùng trái đất, đưa tay lên trời, cậu sẽ được nhấc bổng lên tận tầng mây”. Đây là những điều chỉ có các em, bằng trí tưởng tượng bay bổng mới có thể’ nghĩ ra và nhờ có sự hồn nhiên mới có niềm tin thâm thúy.

Thế giới kì diệu với những người bạn từ tự nhiên và tuyến đường “nhập bọn vui chơi” của em nhỏ còn là toàn cầu đại dương rộng lớn với lời mời gọi của những người sống trong sóng: “Trong sóng có người gọi con” và họ kể cho em nhỏ về những chuyến ngao du kì thú, thu hút: “Bọn tớ ca hát từ sáng sớm cho tới hoàng hôn. Bọn tớ ngao du nơi này nơi nọ nhưng mà ko biết từng tới nơi nao”.

Có thể nói bầu trời và đại dương luôn là niềm thích thú của trẻ thơ, và thú vị biết ; ! bao lúc được ngao du, thám hiếm tất cả mọi nơi trong toàn cầu rộng lớn, rộng lớn và vô cùng thu hút đấy. Được vui vẻ ca hát, nhảy múa từ sớm tinh sương cho tới lúc chiều tà, được ngao du tới những vùng đất mới lạ nhưng mà “ko biết từng tới nơi nao”. Chính điều đấy đã thu hút trẻ thơ, em nhỏ hỏi ngay những người bạn mới của mình: “Nhưng làm thế nào mình ra ngoài đó được?”k một lần nữa được hướng dẫn tận tình: “Hãy tới rìa đại dương, nhắm nghiền mắt lại, cậu sẽ được làn sóng nâng đi”.

Cũng như tuyến đường tới chơi cùng đám mây, tuyến đường tới chơi với sóng là phép màu kì diệu của toàn cầu tuổi thơ nhưng mà chỉ ở đó, với niềm tin mãnh liệt vào những câu chuyện cổ tích, những điều mới lạ về toàn cầu bay bổng trong tiềm thức, trong trí tưởng tượng tuyến đường mới có thể xuất hiện sống động, thân thiện với vẻ đẹp vô tận.

Bằng trái tim non nớt của mình, toàn cầu cổ tích của em nhỏ còn là toàn cầu có mẹ cùng vui chơi, cùng hóa thần. Cả hai lời mời gọi để khiến em nhỏ băn khoăn bởi bản tính ham chơi đặc trưng của trẻ nhỏ, nhưng cả hai lần, ! em nhỏ đểu từ chối và em nghĩ tới những trò chơi thú vị hơn. Đó là lúc: “Con là mày và mẹ sẽ là trăng./ Hai bàn tay con ôm lấy mẹ, và mái nhà ta sẽ là bầu trời xanh thẳm”.

Thế giới rộng lớn trên mây qua trí tưởng tượng của em nhỏ có thể ở ngay trong nhà, nơi vòm mái trên kia che mưa chắn gió, nơi có mẹ mến thương, chăm sóc. Em nhỏ sẽ là những đám mây xanh trắng trên bầu trời rộng lớn, còn mẹ là vầng trăng dịu mát, hiền hòa. Trong trò chơi thú vị này, em nhỏ sẽ mãi vấn vít, thân thiện bên mẹ. “Hai bàn tay ôm lấy mẹ” ko chỉ là hình ảnh mây và trăng trên bầu trời nhưng mà còn trình bày sự mến thương, gắn bó của hai mẹ con.

Cuộc đời con người có thể đi tới bất kỳ đâu, trong bất kì hoàn cảnh nào, thì tình mẫu tử thiêng liêng đấy sẽ mãi là điểm tựa ý thức vững chắc nhất. Điều lớn lao đấy trong trí tưởng tượng của em nhỏ được biểu thị rất giản dị, đơn sơ nhưng lại cô cùng cảm động. Em sẽ là những ngọn sóng ngao du khắp bốn phương trời và mẹ sẽ là “bờ bến kì lạ” luôn chờ đón con ở bất kỳ đâu. “Con lăn, lăn, lăn mãi rồi cười vang vỡ tan vào lòng mẹ.” Khi được vòng tay ấm áp của mẹ ôm ấp, vỗ về, mỗi đứa trẻ đều bình yên, hạnh phúc trong tiếng cười giòn giã.

Với hình thức hội thoại lồng trong lời kể của em nhỏ, qua những hình ảnh tự nhiên giàu ý nghĩa tượng trưng, mây và sóng là hình ảnh tự nhiên hiền hòa nhưng mà mỗi người trân trọng, hòa mình và cùng nhau chung sống. Những lời mời gọi ko chỉ rủ em nhỏ đi chơi nhưng mà còn tượng trưng cho những cám dỗ trong đời nhưng mà mỗi người sẽ gặp phải.

Vượt qua tất cả những cảm dỗ đấy là sự trở về’ với những chuẩn trị giá vững bền, tình mẫu tử thiêng liêng, tình gia đình ấm áp. Do đó, bài thơ Mây và sóng của Ra-bin-dra-nat Ta-go ko chỉ là bài thơ viết về’ thiếu nhi, cho thiếu nhi, nhưng mà còn là bài học ý nghĩa về’ tình cảm bất tử của con người. Thế giới cổ tích kì diệu, em nhỏ tưởng tượng bằng sự bay bổng, hồn nhiên, cũng giống như vầng trăng trước sân từ bao đời của trẻ em Việt:

Trăng ơi… từ đâu tới?

Hay biển xanh kì diệu

Trăng tròn như mắt cá

Chẳng bao giờ chớp mi

Trăng ơi… từ đâu tới?

Hay từ một sân chơi

Trăng bay như quả bóng

Đứa nào đá lên trời

Trăng ơi… từ đâu tới?

Hay từ lời mẹ ru

Thương Cuội ko được học

Hú gọi trâu tới giờ!

Trẻ em, dù ở bất kỳ đâu, với trí tưởng tượng bay bổng và lối tư duy hồn nhiên, thơ ngây đểu dành tình yêu đặc thù cho những người bạn của toàn cầu kì diệu. Một tiếng vọng từ rừng già, một lời mời gọi của tự nhiên, một cậu sên chậm rì rì hay bờ cát dài trắng phau đều là bạn hữu của các em.

Thế giới cổ tích luôn vun vén cho các em những tình cảm, phẩm chất đáng quý. Hình ảnh bao trùm, choáng ngợp, sâu thẳm trong tâm hồn mỗi đứa trẻ ko gì thay thế được chính là Mẹ. Biết bao sự cám dỗ ở trên đời nhưng Mẹ của con vẫn là lớn lao nhất. Từ nghìn xưa, người Việt đã có câu:

“Mẹ là mặt trời của ta

Ai ko yêu mẹ thì ra đứng đường”

hay

“Mẹ như một nhánh mạ gãy

Hóa thân thành bát cơm đây nuôi con”.

Và quả thực, Ta-go đã sống cuộc đời đúng như tên của mình, là một thi sĩ, một triết nhân Bà-la-môn và nhà dân tộc chủ nghĩa, ông đã tạo ra trong thơ mình “nhiều hình ảnh lung linh huyền diệu, nhiều màu sắc tươi mát” nhưng mà ẩn sau nó là những tình cảm thiêng liêng, bất tử.

Mây và sóng khép lại trong tiếng cười giòn tan và hình ảnh ôm ấp vấn vít của hai mẹ con. Thế giới cổ tích tuổi thơ, qua trí tưởng tượng bay bổng và hồn nhiên của em nhỏ chứa đựng những người bạn kì diệu, có những tuyến đường màu nhiệm nhưng hơn tất cả, chính là có luôn mẹ kề bên.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)
Ảnh minh họa (Nguồn internet)

Bài văn phân tích bài thơ “Mây và sóng” của Ta-go số 12

Ta-go là thi sĩ hiện đại lớn nhất của Ấn Độ. Ông đã để lại một gia tài văn hoá nghệ thuật khổng lồ. Thơ Ta-go trình bày ý thức dân tộc và dân chủ thâm thúy, tính nhân văn và tính trữ tình triết lí nồng đượm. Bài thơ Mây và sóng in trong tập thơ Trăng non là một tuyệt tác, nó là bài ca về tình nhân ái, là ước mơ và khát vọng về tự do, hạnh phúc của con người. Bài thơ là lời của em nhỏ nói với mẹ, là vẻ đẹp mộng mơ của trẻ thơ, là vẻ đẹp thiêng liêng của tình mẫu tử.

Mở đầu bài thơ là cụm từ mẹ con ngọt ngào, sâu lắng, nó mở ra một ko gian tràn trề tình mến thương giữa con và mẹ. Hình ảnh người mẹ ko xuất hiện trực tiếp trong thơ nhưng lại có mặt khắp ko gian câu chuyện, có mặt trong lời gọi ngọt ngào và trong lời kể của con. Mẹ đang trân trọng lắng tai lời con kể: trên my có người gọi con, đây là hình ảnh mộng mơ của con.

Có nhẽ em nhỏ đang ngước mắt nhìn bầu trời xanh trong, nhìn mây trắng nhởn nhơ bay trong vũ trụ rộng lớn. Nhỏ tưởng tượng mình sẽ lên được tận mây xanh để cùng mây chơi với rạng đông vàng, chơi với vầng trăng bạc và để khám phá những điều kì diệu trên vũ trụ rộng lớn. Cuộc sống trên mây thật thu hút tuổi thơ nhưng em nhỏ vẫn luôn nghĩ tới mẹ.

Cuộc hội thoại tưởng tượng giữa những người trên mây và em nhỏ đã khẳng định tình mẫu tử thắm nồng.Hãy tới nơi tận cùng Trái đất, đưa tay lên trời, cậu sẽ được nhấc bổng lên tận tầng mây. Mẹ mình đang đợi ở nhà.Làm sao có thể rời mẹ nhưng mà tới được? Con yêu mẹ hiền nên ko thể bỏ mẹ để lên tới tầng mây. Có hạnh phúc nào hơn sống bên mẹ của mình. Mặc dù trên mây thật lí tưởng.Tình yêu mẹ và ước mơ kì diệu vẫn song hành trong con: Con là mây, mẹ sẽ là trăng.

Hai bàn tay con ôm lấy mẹ và mái nhà ta sẽ là bầu trời xanh thắm.Sự lựa chọn của con thật cảm động. Con sẽ luôn gần mẹ. Con và mẹ gần nhau như mây với trăng, mây với bầu trời xanh thẳm. Trong suy nghĩ của con, mẹ là vầng trăng tỏa sáng, con là áng mây quanh quẩn bên trăng, gắn bó với trăng.

Tình mẫu tử thiêng liêng đấy càng biểu thị sâu đậm hơn qua cuộc trò chuyện của em nhỏ với những người trong sóng.Bọn tớ ca hát từ sáng sớm cho tới hoàng hôn. Bọn tớ ngao du nơi này nơi nọ nhưng mà ko biết từng tới nơi nao.Nhưng làm thế nào mình ra ngoài đó được? Hãy tới rìa đại dương, nhắm nghiền mắt lại, cậu sẽ được sóng mang đi. Buổi chiều mẹ luôn muốn mình ở nhà, làm sao có thể rời mẹ nhưng mà đi được?

Cuộc hội thoại tưởng tượng của những người trong sóng và em nhỏ đã khẳng định được tình mẹ con sâu đậm. Mặc cho những người trong sóng thủ thỉ cùng em về một cuộc viễn du, mặc cho sóng vẫy gọi chào mời, sóng vỗ rì rầm trên mặt biển thật là thích thú. Tuổi thơ nào nhưng mà ko thích rong chơi đây đó? Ước mơ được đi xa, nhưng, nhỏ lại băn khoăn vì mẹ muốn mình ở nhà.

Em ko thể đi du ngoạn cùng mây và cũng ko muốn đi chơi xa với sóng. Em mong ước tới tận chân trời góc bể, mong ước được khám phá những điều kì diệu trong chuyến đi chơi, nhưng em ko thể nào rời mẹ. Với em, mẹ là nguồn vui nhất, nụ cười của mẹ là thú vui của con.Tình mẹ con thiêng liêng đã làm cho nhỏ ước mơ nhiều điều, liên tưởng tới những trò chơi kì diệu.

Con là sóng và mẹ là bờ bến kì lạ

Con lăn, Lăn mãi rồi sẽ cười vang vỡ tan vào lòng mẹ.

Và ko người nào trên thế gian này biết mẹ con ta ở chốn nào.Không có biển thì làm sao có sóng, cũng như ko có mẹ thì làm sao có con.. Không có bờ bến thì sóng vỗ vào đâu, cũng như ko có mẹ thì cuộc đời con có ý nghĩa gì. Lòng mẹ bao dung như bờ bến, luôn rộng mở. Hình ảnh bờ bến kì lạ để sóng lăn, lăn mãi rồi sẽ cười vỡ tan được ví như hình ảnh người mẹ luôn vỗ về, ôm ấp con thơ.

Mẹ mang tới hạnh phúc cho con, là chỗ dựa của cuộc đời con.Hình ảnh tự nhiên giữa sóng và bờ bến, giữa mây và trăng là những hình ảnh tượng trưng, nó trình bày tấm lòng bao dung của mẹ, nó diễn tả tình mẫu tử thiêng liêng bất tử. Tình mẫu tử đấy ko gì chia cắt được, đúng như câu khẳng định của con: Và ko người nào trên thế gian này biết mẹ con ta ở chốn nào.

Tình mẹ con trong câu thơ thật sâu đậm, đây là vẻ đẹp vĩnh hằng của tình mẫu tử. Tuy vậy gian có như thế nào chăng nữa nhưng tình mẹ con vẫn mãi mãi muôn thuở, vẫn tồn tại theo thời kì, vẫn ẩn hiện trong ko gian rộng lớn. Với hình thức hội thoại lồng độc thoại và cách sử dụng, những hình ảnh tự nhiên giàu ý nghĩa tượng trưng, bài thơ Mây và sóng của Ta-go đã ngợi ca tình mẹ con thắm thiết, thiêng liêng và bất tử. Nó là điểm tựa để con hướng tới tương lai tươi sáng, hướng tới những điều tốt đẹp trong” cuộc đời.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)
Ảnh minh họa (Nguồn internet)

.



Related Articles

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button